𝐁𝐮𝐨̂𝐧𝐠🍃🍂

“Hãy can đảm buông bỏ những điều không quan trọng!”

🍃Thường khi nói đến điều gì quan trọng hay không quan trọng, trước đây mình thường liệt kê một danh sách dài & cho điểm, hay không có thì cũng sẽ có vài thứ trong suy nghĩ. Nhưng bây giờ khi nói đến những điều này, bản thân lại nghĩ nhiều đến nguyên tắc hơn là danh sách kia vì danh sách đó sẽ thay đổi nhanh, còn nguyên tắc sẽ bền vững hơn không? Tất nhiên là nó cũng sẽ thay đổi nhưng thời gian sẽ lâu hơn.

🍃Ai đó hỏi mình “buồn làm sao buông?” Mình sẽ hỏi “vậy không buông thì để làm gì?” Suy cho cùng cảm xúc nào cũng là một dạng năng lượng, dù không nhìn thấy nhưng vẫn cảm thấy, vẫn tồn tại, nên cân bằng, nhiều quá hay ít quá cũng không nên. Đúng là “để làm gì?”. Nếu có thể phóng to theo trục thời gian, nhìn thấy bản thân sống đến mấy chục năm, trải qua nhiều chuyện lớn nhỏ, thăng trầm của cuộc đời thì chuyện gì rồi cũng qua. Nếu thu nhỏ lại một sự kiện, một biến cố, một trải nghiệm rồi nhỏ hơn nữa là những con người, những cảm xúc bản thân trải qua trong đó, sẽ nhìn thấy mọi khoảnh khắc đều đánh giá và đều có thể lựa chọn. Và nếu đã là lựa chọn thì hãy chọn điều gì mà bản thân cảm thấy sau này nhìn lại sẽ không hối tiếc. Vậy là được. Nếu giữ buồn lại để chiêm nghiệm, hiểu sâu gốc rễ để nhận ra chẳng có gì đáng buồn như thế thì rồi cũng đến khắc tự buông. Mãi chưa buông tức vẫn chưa hiểu được sự buồn của chính mình.

🍃 Ai đó hỏi mình “giận, ghét, oán hận làm sao buông?” Mình sẽ hỏi “điều gì khiến bản thân có những cảm xúc này?”, “mình muốn trong cảm xúc này bao lâu?”, “liệu có góc nhìn nào khác đi thay vì góc nhìn hiện tại?” Vì bản thân không chỉ mất thêm thời gian cho sự kiện hay con người trong trải nghiệm đó mà khi trải nghiệm kết thúc, chính những cảm xúc còn dư âm lại sẽ khiến thêm mình mất thời gian. Vô hình chung, nó lấy đi của bản thân nhiều thời gian hơn thực tế đáng có. Mọi thứ xung quanh được nhìn nhận theo nhân sinh quan của chính bản thân mình. Nếu nhân sinh quan mình thay đổi thì việc đón nhận mọi thứ sẽ dễ dàng hơn trước, từ đó suy nghĩ, cảm xúc, hành động của khác đi. Ví dụ như: ai đó nói những câu vô ý khiến mình bực bội, thoáng vài giây khó chịu ban đầu, mình sẽ điềm tâm hỏi lại “cớ sao bực mình, bản chất xưa giờ họ vốn là người ko biết, không hiểu chuyện, nên việc gì mà trách. Nếu may mắn nhận ra thì tốt cho họ, không thì cũng ko ảnh hưởng đến mình” Tự dưng, buông được cái bực. Hai người nọ chỉ vì công việc mà tranh luận hơn thua, rồi chuyện công để thành tư, ghét nhau chả muốn nhìn mặt, sau này không còn làm chung, nghĩ lại, không đáng vì suy cho cùng, cũng vì công việc, cũng làm công, giữ cái tôi thì ai cũng thiệt mà việc lại không xong, không đáng.

🍃Ai đó hỏi “yêu thương làm sao buông?” Câu hỏi là “liệu có hiểu yêu thương thật sự là gì?”. Anh vì yêu một người trong quá khứ quá nhiều nên dù hiện tại người đó có mang đến nhiều tổn thương cho bản thân vẫn chấp nhận. Câu hỏi là “anh yêu ai? Anh yêu hình bóng của người đó trong quá khứ, yêu kỷ niệm còn hiện tại người đó đã thay đổi, chỉ là bản thân không chấp nhận sự thật & đối diện!”. Em vì quá yêu bản thân mình trong quá khứ, những hào quang từng có được nên khó chấp nhận rằng bản thân ai cũng mỗi ngày thay đổi, em không tệ đi mà chỉ là đang đi qua một giai đoạn mới để khám phá chính mình toàn vẹn hơn, thay vì trách móc bản thân mình trong hiện tại thì hãy ngừng so sánh với quá khứ & tập yêu lại chính mình. Chị vì yêu thương quá nhiều mà lo lắng, lâu dần trở nên áp đặt, ràng buộc, mong đợi ở sự hồi đáp, lâu dần không nhận được lại quay sang oán giận, trách than. Có chăng chị quên đi sự tự do trong tình cảm, mình cho là chuyện mình, nhận hay không còn do người kia. Thế nên yêu thương đôi lúc cũng học cách buông.

🍃Nếu cảm xúc bản thân, cái tôi bản thân cũng có thể buông bỏ được thì suy nghĩ cũng vậy. Nếu suy nghĩ có thể buông thì hành động cũng buông. Rồi bản thân sẽ trở nên dễ dàng đón nhận. Lúc đó, nhìn sự việc sẽ thông suốt hơn để biết được điều gì thật sự quan trọng & ý nghĩa trong cuộc đời. Điều quan trọng với mình chính là có thể không một suy nghĩ sống trong khoảnh khắc hiện tại, toàn tâm toàn ý. Lúc đó, không có sự chen lấn của ký ức, của tưởng tượng tương lai mà thật sự đã trọn vẹn thân tâm trong từng giây phút hiện tại.

Mọi thứ còn lại đều có thể buông🍃

Jasmine

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: